Tài nguyên tái tạo được tỉnh Thừa Thiên
1. Tổng quan

Trong khoa học về tài nguyên, người ta thường phân loại tài nguyên tái tạo được (renewable resources) và tài nguyên không tái tạo (non-renewable resources). Tài nguyên tái tạo như nước, đất, rừng, nông nghiệp, ngư nghiệp, lâm nghiệp nghĩa là có thể tồn tại mãi với thời gian, nếu được quản lý tốt. Tài nguyên không tái tạo như hầm mỏ (mỏ dầu, mỏ vôi, mỏ than..), một khi cạn kiệt thì sẽ cạn luôn.

Bài tham luận này chỉ giới hạn trong phạm vi các tài nguyên tái tạo được tỉnh Thừa Thiên, do đó sẽ trình bày về đất đai , nước, rừng, nói khác đi đến các hệ sinh thái chính và đồng thời vai trò các tài nguyên này trong sự chi phối đến sự sử dụng đất đai của con người và làm thế nào để có phát triển bền vững (sustainable development).

Thừa Thiên, theo thống kê 1997, có 1.1 triệu người với 30% ở thành phố Huế. Có chừng 43 000 người sống "dưới nước". Số dân còn lại sống tại nông thôn, chủ yếu sống về trồng trọt, chăn nuôi; ngoài ra có một số dân sống quanh phá Tam Giang thì vừa sống về nông lẫn ngư nghiệp (tôm, cá...)

Tỉnh có diện tích 500 000 ha, gồm: một thành phố tức Huế, 8 huyện , 124 xã và 935 làng.
Trong 8 huyện:

  • 2 huyện thuộc đồng bằng: Quảng Điền (157km2), Phú Vang (263.2 km2)
  • 4 huyện vừa đồng bằng, vừa đồi núi nhưng đồi nhiều hơn đồng bằng: Phong Điền (1 071 km2), Hương Trà (403 km2), Hương Thủy (497 km2), Phú Lộc (693 km2)
  • 2 huyện miền núi là A Lưới (1 159 km2), Nam Đông (699 km2)

    Tổng số xã là 124 xã, nhưng chỉ có 54 xã có điện. Chỉ 2.5% nhà là có nước máy và 72% nhờ nước giếng. Dân số 1.1 triệu người (1997).

    2. Địa hình

    Thừa Thiên có hai loại địa hình rõ ràng: miền núi và miền đồng bằng. Nếu làm một phẫu diện từ Trường Sơn đến biển Đông, ta có thể phân biệt nhiều loại địa hình sau đây:

    a/ Miền núi

    Giáp giới với Ai Lao, địa hình dốc nhiều. Dãy núi Trường Sơn ở Thừa Thiên có nhiều đỉnh với nhiều cao độ khác nhau, nhiều địa danh quen thuộc như A Sao, A Lưới . Từ các vùng này, núi dốc đổ xuống rất nhanh: các sườn núi vừa dài, vừa dốc nên xói mòn dễ xẩy ra, sự chảy tràn rất mạnh, nhất là trong các điều kiện triền dốc lớn và khi không có rừng cây che chở. Do đó, dễ có lụt lội ở miền hạ lưu .Sườn Đông dãy Trường Sơn rất dốc, sườn Tây thoải nên các sông ngòi như sông Hương có đầu nguồn ở độ cao 500m, chỉ qua vài km đã hạ thấp xuống gần mực cơ sở nên vách thung lũng dựng đứng xâm thực rất mạnh.

    Trên dãy núi Trường Sơn ở Thừa Thiên, có thể kể các loại đá sau đây:

    đá hoa cương (granite) trên các rặng núi cao phân chia Ai Lao và Việt Nam.
    các loại đá acid khác như diệp thạch, phiến thạch, sa thạch


    Hình 1. Sơ đồ các địa mạo chính của Thừa Thiên

    Views: 4534

    fb tw in fb